Lộ trình CỨU nước và DỰNG nước
trong „Chính Đề Việt Nam“

 

Bài trình bày trong Ngày Hội Học 17.10.2015 tại Ginsheim-Gustavburg do cơ sở Tống Viết Bường tổ chức

 

Năm 2009 tôi được một người bạn tặng cuốn sách „Chính Đề Việt Nam“. Ngoài bìa ghi tác giả „Tùng Phong“, với phụ đề „Tài liệu nghiên cứu dành cho cán bộ quốc gia“, nơi xuất bản: „Sài Gòn Việt Nam“. Phiên bản 2009 này là bản chụp in lại từ bản chính do nhà xuất bản Đồng Nai tại Sài Gòn in năm 1964.

 

Về tác phẩm và tác giả

 

Tác giả cuốn sách được ghi là Tùng Phong. Hầu hết những nhân chứng còn sống đều bảo rằng, đây là nội dung do ông Ngô Đình Nhu và ban tham mưu của ông biên soạn, để làm tài liệu huấn luyện cho cán bộ thời Đệ Nhất Cộng Hoà (ĐNCH). Nguyên bản bằng tiếng Pháp, được ông Lê Văn Đồng, lúc đó là Đổng Lí Văn Phòng Bộ Lao Động và cũng là một thành viên trong ban tham mưu chung quanh ông Nhu, chuyển ra Việt ngữ và sau đó tự đứng ra in và phổ biến. Cuốn sách ra đời năm 1964, nghĩa là sau khi chính thể ĐNCH vừa bị lật đổ và tổng thống Ngô Đình Diệm cùng với người em Ngô Đình Nhu bị thảm sát. Lúc này, các thế lực „cách mạng“ còn làm chủ đường phố và dư luận. Hễ ai bị thế lực này đội cho chiếc nón „cần lao nhân vị“ là có thể mất mạng. Vì thế, sách mang một cái tên lạ và phần viết về chính sách Ấp Chiến Lược bị lược bỏ khỏi sách (theo thông tin của ông Đỗ La Lam; ông cũng là một thành viên tham mưu thời đó) cũng là điều dễ hiểu.

Quả là may cho Đệ I Cộng Hoà mà cũng là cho lịch sử việt nam, khi ông Lê Văn Đồng đã dám liều lĩnh cho ra đời cuốn sách. Nếu không, ngày nay chúng ta có lẽ đã không có cơ hội gặp được một tác phẩm cho thấy sự sáng suốt của các nhà lãnh đạo thời đó.

Hè năm 2014, tôi đã lấy hai tuần nghỉ việc, chỉ để làm việc với cuốn sách. Trước hết là đọc lại cho thấm hơn nội dung. Thứ đến là muốn tóm gọn nó lại, với ước ao muốn giới thiệu nó với thật nhiều người. Tôi nghĩ, một cuốn sách tâm huyết và đầy viễn kiến như thế, phải làm sao cho thật nhiều người có thể đọc được. Là vì cuốn sách với hơn 350 trang chữ nhỏ quả không dễ đọc: Tư tưởng quá cô đọng, bốn chương sách lại quá dài và không có mục lục rõ ràng, nên đầu óc dễ mệt mỏi, nhất là đối với những người ít có duyên với văn chính luận. Nhưng nó xứng đáng trở thành môn „Giáo Dục Công Dân“ trong các trường trung học mai sau. Vì càng nhiều người tiếp cận và thấu hiểu nó, Đất Nước và Dân Tộc việt càng có hi vọng sớm vượt thoát được tinh thần nô thuộc và tình trạng chậm tiến.

Trong bài này tôi không làm chuyện giới thiệu hay điểm sách. Nhưng muốn, qua cuốn sách, cùng với quý vị tìm hiểu và trao đổi về một vài nội dung quan trọng trong đó, hầu cùng nhau tìm một lối thoát cho tình trạng bế tắc của Đất Nước hiện nay.

Nhưng trước hết, tôi muốn chia sẻ với quý vị một vài cảm nghĩ cá nhân về „CĐVN“.

Với tôi, cuốn sách lạ quá. Nó chuyên chở một kiến thức lịch sử bao la, nhưng lại dính chặt vào thực tế của Đất Nước. Nó có cái nhìn tiên tri, và những tiên tri của nó, sau hơn 50 năm, xẩy ra đúng mồn một.

Chính trị, và nhất là đề tài „phát triển quốc gia“, là những cái vốn quyến rũ tôi cách đặc biệt. Vì thế, gặp được cuốn sách đưa ra một đường lối phát triển cụ thể và đầy viễn kiến cho Dân Tộc như „Chính Đề Việt Nam“, tôi như lân gặp pháo. Thời mới lớn, tôi thích thú tìm hiểu vấn đề đó qua các bài viết trong các tạp chí Quê Hương xuất bản đầu thập niên 1960 ở miền Nam. Trong đó có một đề bài tôi còn nhớ rõ: Cần thay đổi chính thể trước hay thay đổi con người trước? Đầu thập niên 70 thế kỉ trước, trong mấy năm ở Ban Chính Trị Xã Hội thuộc Trường Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt, tôi cũng chỉ còn nhớ độc một môn thích thú nhất, đó là giáo trình „Phát triển và xây dựng quốc gia“, qua đó chúng tôi được hai giáo sư giới thiệu hai mô hình phát triển: chính sách của tổng thống Sukarno ở Indonesia và lí thuyết của Karl Marx-Lenin. Thời đó, tôi cứ mong sau này có dịp ra nước ngoài để đi chuyên sâu vào nghành Xã Hội Học Phát Triển.

Trước tôi, cũng có một người mang tâm trạng và kinh nghiệm như tôi có, đó là cố Giáo Sư Tôn Thất Thiện. GS Thiện từng học ở London School of Econimics and Political Science, một đại học nổi tiếng nhất của cả Liên Hiệp Anh với trọng điểm nghiên cứu về phát triển kinh tế và xã hội. Đây là cảm tưởng của cố GS, sau khi đọc xong CĐVN:

„Trời! Sao mình không được biết đến tài liệu này sớm hơn! Tất cả những gì mình tìm kiếm đều có trong đó. Mình đã mất gần 50 năm (1960-2007) tìm kiếm những gì mà đã có người Việt Nam viết lên rồi!“ (Một Viên Ngọc Quý, 2009, tr. 17). Và cũng chính Giáo Sư Thiện đã phát biểu trong một cuộc phỏng vấn của Gs. Nguyễn Văn Lục: „Cộng Sản việt nam đã chết, nhưng chưa chôn; còn Việt Nam Cộng Hoà đã chôn, nhưng chưa chết: vì cái hồn còn sống của nó là cuốn „Chính Đề Việt Nam““!

CĐVN hàm chứa những gì khiến cho GS. Thiện ngỡ ngàng và mê say như thế?

CĐVN là một kho kinh nghiệm lịch sử lớn. Có rất nhiều điều chúng ta có thể học hỏi hoặc khai thác trong đó. Ở đây, tôi chỉ đề cập tới một vài nội dung bản lề của cuốn sách.

 

Phát triển Dân Tộc

 

Tựa sách „Chính Đề Việt Nam“ có nghĩa là „Vấn đề chính trị của Việt Nam“. Mà cũng có thể hiểu là „Vấn đề chính, căn bản của Dân Tộc việt nam“. Vậy đâu là vấn đề căn bản mà Dân Tộc việt nam cần phải ưu tiên giải quyết?

Tùng Phong bắt đầu thiên chính luận của mình bằng tiền đề như sau:

 

„Việt Nam là một nước nhỏ, nhỏ về dân số, nhỏ về lãnh thổ, nhỏ về kinh tế kém phát triển và nhỏ về những đóng góp vào văn minh nhân loại…. Số phận của các quốc gia nhỏ từ xưa đến nay vẫn không thay đổi… Lúc nào quốc gia nhỏ cũng phải bị chi phối bởi những trận phong ba bão táp vô trách nhiệm do các nước lớn gây ra. Và lúc nào cũng sống dưới sự đe doạ liên tục của một cuộc xâm lăng“.

 

Và vô phúc thay, chúng ta lại nằm sát bên một anh khổng lồ luôn mang tham vọng bành trướng, xưa nay vẫn coi Việt Nam chỉ là một vùng đất phiên thuộc của họ. Suốt dọc dài lịch sử, Trung-quốc đã bảy, tám lần tìm cách xoá sổ Việt Nam.

Như vậy, phải làm sao thoát ra khỏi những phong ba bão táp, những đe doạ xâm lăng triền miên đó? Nói khác đi, làm sao để giữ gìn và bảo vệ nền độc lập? Tắt lại, làm sao để CỨU nước và DỰNG nước?

Và câu trả lời của „CĐVN“: Phát Triển dân tộc và đào tạo Lãnh Đạo.

Vấn đề căn bản cần phải giải quyết của Dân Tộc là đó.

 

Nói tới Phát Triển cũng là nói tới Lãnh Đạo. Muốn quốc gia phát triển đúng, cần phải có kế hoạch hay. Kế hoạch hay đòi hỏi Lãnh Đạo giỏi. Không có Lãnh Đạo có tâm và biết nhìn xa, không thể có Phát Triển.

Nhưng đào tạo Lãnh Đạo như thế nào và Phát Triển đất nước bằng cách nào?

 

Đào tạo Lãnh Đạo

 

Trước hết, cần phân biệt „lãnh đạo“ với „cai trị“.

Cai trị là hành vi dùng sức mạnh để kiểm soát những người bị trị, để giữ nguyên tình trạng hiện có. Nói cách khác, cai trị là nỗ lực kéo dài một quá khứ. Lãnh đạo thì khác: Lãnh đạo hướng tới tương lai. Lãnh đạo là dẫn dắt một tập thể hướng tới một chân trời mới trong tương lai. Cai trị cần sự vâng phục trong khi lãnh đạo cần sự đồng thuận. Cai trị được xây dựng trên bạo lực và áp chế trong khi lãnh đạo được xây dựng trên sự khai sáng và tin tưởng. Cai trị cần ngục tù và súng đạn trong khi lãnh đạo cần ánh sáng và trí tuệ“. (Nguyễn Hưng Quốc, ĐCS khước từ vai trò lãnh đạo đất nước).

Cộng sản cai trị chứ không lãnh đạo.

 

Tại sao cần lãnh đạo và lãnh đạo phải như thế nào?

CĐVN: „Đối với một quốc gia mà nền độc lập đã mất hay đang bị đe doạ, thì việc nuôi dưỡng và phát triển lãnh đạo là phương pháp hữu hiệu nhất và điều kiện thiết yếu nhất để chống ngoại xâm“. Ngoại xâm như thực dân tàu và pháp trước đây hay nội xâm như việt cộng hiện nay, tất cả đều luôn nhắm tới hai đích: diệt tầng lớp lãnh đạo của Dân Tộc và bóc lột kinh tế. Về mặt kinh tế, đôi lúc chúng vẫn chừa cho một khoảng phát triển nào đó, nhưng cũng không ngoài để phục vụ quyền lợi của chúng. Còn về mặt lãnh đạo, chúng ra sức tận diệt bằng mọi cách, vì đó là nguy cơ thách thức quyền lực và quyền lợi của chúng lớn nhất. Đối với dân tộc bị trị, kém phát triển kinh tế thì còn có thể xoay xở bằng cách đi vay mượn, chứ thiếu tầng lớp lãnh đạo thì hết thuốc chữa. Có của mà không cò người biết quản trị cũng bằng thừa. Đất nước như một Robot khoẻ mạnh, nhưng không có bộ óc điều khiển.

 

Tùng Phong nói tới một tầng lớp „lãnh đạo xứng danh“. Theo tác giả, đó phải là những người có 4 yếu tố chính:

  • Có đạo đức. Nghĩa là có „Nhân“ theo cổ nhân.
  • Có đủ khả năng vật chất, lí trí và tinh thần để ứng phó với các tính thế. Nghĩa là có „Dũng“ và „Lược“ theo cổ nhân.
  • Thấu triệt vấn đề cần phải giải quyết của tập thể. Nghĩa là có „Trí“ theo cổ nhân.

Nhân Dũng Lược là những điều kiện chủ quan, những đức tính Trời cho, nếu gặp cơ hội thuận tiện, được rèn luyện, sẽ phát triển, nếu không sẽ thui chột hoặc dừng lại ở cấp yếu. Những đức tính này cần cho người tham chính. Nhưng không đủ. Hơn nữa, nếu thiếu, cũng không nhất thiết tai hại, nếu có „Trí“ theo nghĩa để thấu triệt vấn đề cần phải giải quyết của dân tộc… Một sự lãnh đạo có đủ Nhân Dũng Lược, nhưng không thấu triệt vấn đề cần phải giải quyết của cộng đồng (nghĩa là thiếu „Trí“), không thể đưa con thuyền cộng đồng đến chiến thắng. Một sự lãnh đạo, dù thiếu Nhân Dũng Lược, nhưng lại thấu triệt vấn đề của cộng đồng, vẫn có hi vọng mang thắng lợi về cho cộng đồng, dù rằng thắng lợi đó phải trả bằng những gian lao và tang tóc“ (tr. 10t)

Tùng Phong dùng hình ảnh một người lái xe làm thí dụ: Một người lái xe giỏi, nhưng không biết lộ trình phải đến, nghĩa là thiếu sự nhìn xa (trí), thì sẽ không bao giờ đưa xe tới đích được. Trái lại, một người lái xe dở, nhưng nắm rõ đích đến, thì thế nào, nhanh hay chậm, người đó cũng sẽ đưa hành khách tới bến (tr. 10t).

Cũng cần phân biệt chính trị với văn hoá, tôn giáo. Người làm văn hoá cần lí tưởng. Nhà tôn giáo cần đức độ. Nhà chính trị chỉ có lí tưởng và đức độ thôi, không đủ; vì người dân không đòi hỏi nơi họ trước hết lòng đức độ, mà là sự thành công trong việc giải quyết những vấn đề thiết thực trong một hoàn cảnh cụ thể. Mà muốn giải quyết vấn đề, thì phải có „Trí“ để nhìn ra vấn đề. Trí này gồm một phần rất nhỏ là trực giác bẩm sinh, còn đa phần là do tập thành, do cọ xát với thực tế, qua việc sưu tầm, khảo cứu, phân tích cứu tài liệu bên ngoài.

Ở đây, tôi chỉ nhắc tóm tắt về nhu cầu đào tạo lãnh đạo cũng như những đức tính cần có của họ. Còn câu hỏi: làm sao để có được những nhà „lãnh đạo xứng danh“ cho đất nước mai này, chúng ta sẽ trao đổi trong phần thảo luận nhóm.

(còn tiếp)

Lộ trình CỨU nước và DỰNG nước trong „Chính Đề Việt Nam“ (1)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *