Các tổ chức xã hội dân sự độc lập Việt Nam

Bản Lên tiếng về vụ án “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn”

Kính gửi:

– Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

– Các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền, các tổ chức tôn giáo khắp thế giới.

Đã hơn ba năm kể từ ngày xảy ra vụ Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, một vụ án chính trị lớn nhất nước trong gần 30 năm qua. Phiên tòa sơ thẩm vụ này đã kết thúc tại tỉnh Phú Yên sau hơn một tuần lễ vào ngày 04-02-2013 với án chung thân dành cho ông Phan Văn Thu (tức Trần Công), 68 tuổi, nhân vật được coi là chủ chốt; 21 người còn lại bị tuyên những bản án nặng từ 10 tới 17 năm. Đến tháng 7-2014, nhà cầm quyền CSVN lại bắt thêm 3 người nữa. Tính cho tới nay, họ đã tống ngục 25 người trong vụ Bia Sơn với tổng hình phạt là một án chung thân, 309 năm tù giam và 110 năm quản chế. 22 người trong số này bị buộc tội “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 BLHS, 3 người còn lại bị khép vào tội danh “tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vật liệu nổ”!

Vụ án có số lượng năm tù khổng lồ này dù đã được sự quan tâm của công luận, nhưng phản ứng của thân thuộc các tù nhân lúc ấy lại xem ra yếu ớt. Nay thì họ đang mang tất cả hồ sơ vụ việc trình lên Tòa án Nhân dân tối cao để yêu cầu xử lại theo thủ tục giám đốc thẩm (x. RFA 11-06-2015), đồng thời họ cũng kêu mời những ai yêu chuộng công lý và nhân quyền tiếp tục giúp đỡ và ủng hộ.

          Trước sự việc oan sai trầm trọng này, các tổ chức xã hội dân sự độc lập ký tên dưới đây đồng thanh tuyên bố:

1- Theo lời khai của các bị cáo trước tòa, theo phân tích của các chuyên gia về bản cáo trạng, theo lời chứng của thân nhân họ chung quanh vụ việc (nhất là Tâm thư của bà Võ Thị Thanh Thúy, vợ ông Phan Văn Thu), thì vụ “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn” là một vụ án dàn dựng để chiếm đoạt tài sản công dân dưới chiêu bài xử lý một tổ chức chính trị phản động mà thực ra chỉ là một tổ chức tôn giáo thuần túy.

Quả đúng thế, đây là một hệ phái Phật giáo do ông Thu sáng lập từ năm 1969 với tên Ân Đàn Đại Đạo và đã phát triển khá mạnh. Sau năm 1975, nhà cầm quyền CS đã tịch thu nhiều chùa chiền, chiếm đoạt nhiều tài sản, và giam cầm nhiều năm vị sáng lập của hệ phái này hòng tiêu diệt nó. Một thời gian dài sau đó, biết tin ông Thu đang làm việc tại khu du lịch sinh thái Đá Bia (của công ty Quỳnh Long, thuộc thôn Hảo Sơn, xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên), các cựu tín đồ đã lần lượt tìm về. Ông Thu bèn gầy dựng lại hệ phái, đưa ra “chủ thuyết Công bản”, “Cương lĩnh Công luật Đại hóa”, “Cửu Kinh Minh Triết” vốn chỉ là những bài giáo lý nhằm dẫn đệ tử vào con đường tu hành, lấy luật công bằng lớn lao của vũ trụ đem ra thực hiện để trở về với chân thiện mỹ. Tổ chức tôn giáo này có khoảng 300 thành viên, cư trú tại nhiều tỉnh và thành phố miền Trung và miền Nam, sinh hoạt theo nhiều nhóm nhỏ. Giáo thuyết chủ yếu của họ được phổ biến công khai trên mạng.

Đồng thời họ cùng nhau góp sức chung tiền xây dựng khu du lịch sinh thái Đá Bia rộng 46 ha thành một quần thể với trên 60 công trình kiến trúc bố trí rải rác trên các triền núi, thu hút du khách ngày càng đông và thu về lợi nhuận không ít, gợi lòng tham cho những kẻ có quyền lực! Để thử khả năng tài chánh của công ty Quỳnh Long, ngày 3-12-2011, nhà cầm quyền tỉnh Phú Yên đã xử phạt họ 300 triệu đồng vì “diện tích đất chưa được cấp phép và chưa có báo cáo đánh giá tác động môi trường”!?!

2- Thế là ngày 05-02-2012, 200 công an tỉnh Phú Yên đã ập vào khu sinh thái, truy bắt người, đóng cửa công ty, thu những thứ gọi là “tang vật tội phạm” gồm “19 kíp nổ, 10 bộ đàm, 1 ống nhòm, 2 máy tính xách tay, 1 máy ảnh, 1 máy quay phim, trên 12.000 đô-la Mỹ, gần 190 triệu đồng, và hàng trăm tập tài liệu” (theo VNExpress). Ngày 08-10-2012, Viện Kiểm sát tỉnh Phú Yên đã hoàn tất cáo trạng để đưa ông Phan Văn Thu và 21 bị cáo khác ra xét xử như là những thành viên chủ chốt của một tổ chức chính trị mang tên (do nhà nước đặt) là “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn”. Ngoài nhiều điểm sai lầm và mâu thuẫn, cáo trạng có nội dung vu khống cực kỳ phi lý, chẳng hạn: “Nhóm của ông Thu đã xây dựng nội quy, quy chế, cương lĩnh hành động để định hướng cho hoạt động của tổ chức, các pháp hội địa phương. Bên cạnh đó, tổ chức này còn tuyên truyền, lôi kéo người dân đi vào để đóng góp của cải vật chất, công sức đồng thời làm lực lượng chính trị của tổ chức ở các địa phương. Các bị cáo còn dự kiến tên nước, Quốc kỳ, Quốc ca, Thủ đô, ngày Quốc khánh, bộ máy chính quyền trung ương, địa phương Kế hoạch đề ra là từ năm 2013 ông Thu lãnh đạo “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn” và các đệ tử, bào tộc thực hiện việc đấu tranh lật đổ chính quyền Nhà nước VN, thành lập cái gọi là nhà nước Đại Nam Kinh Châu…”. Ngoài ra, với giọng lưỡi gỗ quy chụp thường lệ, cáo trạng viết: “Tổ chức còn sáng tác, biên soạn nhiều tài liệu có nội dung xuyên tạc chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, vu khống, nói xấu chế độ hiện tại, ca ngợi chủ thuyết công bản để tuyên truyền mê hoặc một bộ phận quần chúng nhân dân, dần dần loại bỏ tư tưởng cách mạng, ý thức hệ XHCN ra khỏi đời sống xã hội, làm phai nhạt niềm tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, gây hoang mang, lo lắng, hoài nghi đối với chế độ hiện nay”!?!

Ngày 04-02-2013, tòa án tỉnh Phú Yên đã kết án 22 người với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự. Tại phiên sơ thẩm này, tòa đã không đưa ra được bất cứ bằng chứng xác thực nào mà chỉ kết tội với những lời nói vu vơ lẫn bằng chứng ngụy tạo. Ông Thu cho biết trong quá trình thẩm vấn, điều tra viên đã lựa 2 trong số những thánh ca do ông sáng tác rồi buộc ông phải chọn một làm quốc ca. Họ lấy hòn đá họa hình con rùa trong khu du lịch rồi ép cho đó là quốc huy của tổ chức. Viên đá nhỏ có hình giống chữ Hán mà ban giám đốc nhặt được sau một trận lở đất ở khu du lịch, điều tra viên đã cho đó là con dấu. Ngày thành lập đạo Ân Đàn Đại Đạo 15-9-1969, điều tra viên đã ép cho đó là ngày Quốc khánh. Nhóm không có cờ, họ lại lấy hình tượng viên dung kỳ của đạo Phật rồi ép cho đó là quốc kỳ. Các ban được đặt ra theo cơ cấu tổ chức của công ty du lịch, hoặc được thành lập để hỗ trợ hoạt động hoằng pháp của đạo đều bị cho là nhằm hoạt động chống phá Cách mạng. Từ “pháp danh” (theo truyền thống đạo Phật) bị xuyên tạc thành “bí danh”. Phương châm “Tiền sinh thái, hậu tổ đình” được hiểu là hoạt động du lịch nhằm tạo tài chánh để xây dựng trụ sở thờ phượng trong tương lai, bị kết án thành “núp bóng hoạt động du lịch sinh thái để xây dựng căn cứ địa”…

Tóm lại, từ một “tổ chức tôn giáo” với hệ thống điều hành, kinh sách, giáo lý, truyền đạo thuần túy, tòa án CS đã ngang nhiên và khiên cưỡng kết luận là “tổ chức chính trị”, “tổ chức phản động” chống lại chế độ, để rồi tuyên cho các bị cáo (vốn là những tín đồ thuần thành, chất phác, đa phần lớn tuổi) những bản án dài (10 năm trở lên) mà chắc hẳn có kẻ sẽ chết trong tù trước khi án mãn. Tất cả nhằm chiếm đoạt hợp pháp và an toàn giữ mãi khu du lịch sinh thái đầy lợi nhuận.

Điều đáng lưu ý là ngay tại phiên tòa, đang khi tất cả 22 bị cáo đều một mực phủ nhận ý đồ chính trị bị gán ghép, nói rằng tổ chức của mình nhắm mục đích tu hành, thì một luật sư chỉ định là ông Nguyễn Hương Quê, thuộc luật sư đoàn Phú Yên, thay vì bênh vực cho các bị cáo theo lương tâm chức nghiệp, chỉ đứng ra xác nhận tội trạng và xin khoan hồng, sau đó còn nói dối với hãng thông tấn AFP rằng tất cả các bị cáo đều đã nhận tội và bản án rất công bằng cho họ! Ngoài ra, thay vì cung cấp những sự kiện xác thực và những nhận định đúng đắn cho công luận, những người làm báo Công An, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Pháp Luật thản nhiên gạt bỏ liêm sỉ, hùa theo cường quyền để kết án nạn nhân.

          3- Vụ án này xảy ra cùng thời điểm với vụ án đầm cá của anh em ông Đoàn Văn Vươn tại Tiên Lãng, Hải Phòng. Họ cũng bị nhà cầm quyền địa phương huy động công an đông đảo đến cưỡng chế tài sản và phá tan nhà cửa tháng 1-2012, rồi bị đưa ra tòa tháng 4-2013, với mức tổng án 15 năm 6 tháng tù ở và 2 năm 9 tháng tù treo cho 6 người. Đầm cá đầy lợi nhuận của họ (trong đó gần một nửa do công sức lấn biển) bị tịch thu. Gần đây, theo Dân Làm Báo 10-06-2015, doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình từ Hà Lan, hôm 30-04, tiếp tục đòi nhà nước CSVN bồi thường 1 tỷ Mỹ kim vì đã trắng trợn vi phạm cam kết mật giữa ông với họ năm 2005. Nguyên do là năm 1987, ông đã đem 3,5 triệu Mỹ kim về nước đầu tư. Ban đầu ông rất thành công và nâng tổng số tài sản lên đến 30 triệu. Tuy nhiên, sau đó (năm 1998), nhà nước đã tịch thu tài sản của ông và đem ông ra xét xử, cấp sơ thẩm kết án 13 năm tù, cấp phúc thẩm giảm xuống còn 11 năm. Ông đã may mắn trốn thoát, trở về Hòa Lan và khởi kiện, đòi bồi thường 100 triệu Mỹ kim vào năm 2005. Cầm chắc thất bại, Việt Nam chọn hòa giải với các cam kết: bồi thường 15 triệu mỹ kim ngay năm 2005, và trao trả toàn bộ tài sản ở VN cho ông bao gồm phân xưởng, nhà kho, đất đai bất động sản chậm nhất vào năm 2012. Thế nhưng cam kết thứ hai này tới nay nhà cầm quyền vẫn không thực hiện. Thành thử ông Bình kiện tiếp!

4- Tất cả các vụ việc trên đây và vô vàn vụ việc tương tự chứng tỏ một điều: ngoài quyền tư hữu đất đai không hề được luật pháp công nhận, quyền sở hữu tài sản ở VN rất lắm khi bị vi phạm nặng nề. Nhằm chống chế thủ đoạn lừa người dân trong và ngoài nước gom góp tiền bạc công sức đầu tư vào những công trình kinh doanh để rồi ăn cướp, cố TBT Nguyễn Văn Linh từng lớn tiếng tuyên bố đại ý: “Sẽ không có chuyện nuôi heo cho béo rồi thịt.” Nhưng thực tế tới nay, điều ấy vẫn diễn ra, vì không thế thì làm sao nhiều đảng viên và cán bộ mau giàu được! Những kẻ đầy quyền lực nhưng cạn lương tâm này chỉ chờ người dân bỏ tiền của và công sức trong hàng chục năm để xây dựng, đến lúc hoàn thành thì nhân danh đảng và nhà nước nhào vào ăn cướp! Cướp của xong thì giam người, nhằm làm tiêu biến sức mạnh tinh thần và cạn kiệt khả năng tài chánh của nạn nhân để họ khỏi hay khó đòi công lý. Hành vi cướp bóc ngang nhiên này còn được hỗ trợ bởi sự cấu kết toa rập đầy âm mưu của công an, kiểm sát, tòa án và sự đồng lõa vô liêm sỉ của luật sư nhà nước lẫn báo chí công cụ!

5- Chúng tôi kịch liệt phản đối phiên tòa và bản án đã dành cho ông Thu và các vị khác trong vụ dàn dựng vụng về của nhà nước cộng sản nhằm cướp trắng khu du lịch sinh thái Bia Sơn. Yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam phải trả lại tự do, danh dự cùng tài sản cho hệ phái Phật giáo vô tội này.

Lên tiếng tại Việt Nam ngày 15 tháng 6 năm 2015.

          Các tổ chức xã hội dân sự độc lập đồng ký tên

1- Bạch Đằng Giang Foundation

2- Bauxite Việt Nam.

3- Diễn đàn Xã hội Dân sự. Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Quang A.

4- Giáo hội Cao đài Chân truyền. Đại diện: Các Chánh trị sự Hứa Phi, Nguyễn Kim Lân, Nguyễn Bạch Phụng.

5- Giáo hội Liên hữu Lutheran VN-HK. Đại diện: Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa

6- Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy. Đại diện: Hội trưởng Lê Quang Liêm.

7- Họp Mặt Dân  Chủ (HMDC). Đại diện: Ông Lâm Đăng Châu

8- Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam. Đại diện: Ông Nguyễn Bắc Truyển.

9- Hội Anh em Dân chủ. Đại diện: Kỹ sư Phạm Văn Trội

10- Hội Bảo vệ quyền Tự Do tôn giáo. Đại diện: Cô Hà Thị Vân.

11- Hội Bầu bí Tương thân. Đại diện: Ông Nguyễn Lê Hùng

12- Hội Cựu Tù nhân Lương tâm. Đại diện: Bs Nguyễn Đan Quế.

13- Hội Phụ nữ Nhân quyền. Đại diện: Các Bà Trần Thị Hài, Trần Thị Nga, Huỳnh Thục Vy

14- Hội thánh Tin lành Chuồng Bò. Đại diện: Ms. Nguyễn Mạnh Hùng.

15- Khối Tự do Dân chủ 8406. Đại diện: Kỹ sư Đỗ Nam Hải.

16- Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam. Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Bá Tùng

17- Nghị hội Toàn quốc Người Việt tại Hoa Kỳ. Đại diện: Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích.

18- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền. Đại diện: Linh mục Nguyễn Hữu Giải.

19- Phòng Công lý Hòa bình Dòng Chúa Cứu Thế. Đại diện: Lm Đinh Hữu Thoại.

20- Phong trào Giáo dân Việt Nam hải ngoại. Đại diện: Ông Phạm Hồng Lam.

21- Phong trào Liên đới Dân oan Tranh đấu. Đại diện: Bà Trần Ngọc Anh.

22- Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất. Đại diện: HT Thích Không Tánh.

23- Tổ chức Bảo vệ Tôn giáo và Sắc tộc. Đại diện: Ông Huỳnh Trọng Hiếu

24- Tổ chức Thanh Niên Canada Vì Nhân Quyền Cho Vietnam. Đại diện:  Bà Khuê Tú.

 

 

STATEMENT FROM CIVIL SOCIETIES AND NGO’S

IN VIETNAM AND ABROAD

Re. THE TRIAL OF THE “BIA SON” GROUP

 

 

TO:

– Vietnamese Compatriots in and out of Vietnam

– Democratic Governments of the World

– International NGOs

– Churches of All Denominations in the World

 

More than three years have gone by since the arrest and trial of the “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn” (literally, “Bia Son Council for Public Law and Public Trial,” henceforward abbreviated to “Bia Son case”), the largest political trial case in Vietnam in the last 30 years.  The trial at the Court of First Instance in Phu Yen, after more than one week sentenced on 4 February 2013 Mr. Phan Van Thu (alias Tran Cong), 68 years old, to life imprisonment, he being considered the key person in this trial; the remaining 21 persons received heavy sentences from 10 to 17 years imprisonment each.  In July 2014, the Vietnamese communist authorities arrested three more persons.  So by now they have thrown in jail 25 persons in this Bia Son case with a cumulative total of one life imprisonment plus 309 years of imprisonment to be followed by 110 years of probation.  Twenty-two persons in the group are charged with the crime of “plotting to overthrow the people’s government” in accordance with article 79 of the Penal Code, and three persons accused of “illegally storing, utilizing and dealing in explosive materials”!

Unfortunately, although this unjust case (with its enormous cumulative sentence) has received some attention from public opinion, the reactions from the defendants’ families were rather weak.  But now, they have taken their cases to the Supreme People’s Court to ask that their loved ones be retried in an appeal court (RFA broadcast of 11 June 2015), at the same time they have asked for the help and support of all justice and human rights loving persons.

In the face of this severe miscarriage of justicce, the undersigned independent civil societies unanimously agree to make the following statement:

1- Basing ourselves on the declarations made by the defendants in court and according to the analyses made by experts of the court charges, as well as on the testimonies of the defendants’ family members regarding the matter (especially the Testimonial Letter of Mrs. Vo Thi Thanh Thuy, wife of Mr. Phan Van Thu), we can say that the “Bia Son” case is a frame up case meant to rob citizens’ property under the pretext of calling a purely religious group a “reactionary political organization.”

Indeed, this religious group is a Buddhist sect founded by Mr. Thu in 1969 under the name of “Ân Đàn Đại Đạo” (“The Great Path of Providential Grace”), which at a point had a relatively strong following.  After 1975, the Vietnamese communist authorities confiscated many temples and other properties of this sect while imprisoning its founder for several years in an effort to stamp out his group.  After Mr. Thu was out of jail, however, many of his followers, on learning that he was an employee working at the Da Bia ecotourism site (belonging to the Quynh Long Company, Hao Son hamlet, Hoa Xuan Nam village, Dong Hoa District, Phu Yen province), went and joined him.  Mr. Thu therefore revived his denomination, he came up with “the doctrine of Common Assets” (“Chủ thuyết Công bản” in Vietnamese), “the Program of Public Legislation” (“Cương lĩnh Công luật Đại hóa”) and “the Enlightened Philosophy of the Nine Scriptures” (“Cửu Kinh Minh Triết”) which, taken together, are no more than the preachings that he used to lead the followers into the religious life, practicing the universal justice of the universe so as to return to the fount of wisdom: the True-the Good-and the Beautiful.  At its peak this sect (or religious organization) had about 300 followers throughout Central and Southern Vietnam, who worship in small groups.  Their doctrine was public knowledge as it was available on the Internet.

At the same time, the followers combined their means and resources to build the 46-hectare Da Bia ecotourism site into an assemblage of sixty constructions scattered throughout the area, which attracted more and more tourists to the site and yielded a significant amount of income.  It is this last factor which aroused the greediness of those in power!  To test the financial resources of the Quynh Long Company, on 3 December 2011, the Phu Yen provincial authorities fined them 300 million VN dong for “building on as yet unauthorized grounds and not reporting on estimated environmental impacts”!?!

2- Then all of a sudden, on 5 February 2012, 200 policemen from Phu Yen province descended on the Da Bia ecotourism site, started arresting people, closed the company operations, and gathered “the criminal evidence” consisting of “19 explosives, 10 walkie-talkies, one pair of binoculars, two laptops, one camera, one film-making camera, over 12,000 US dollars, nearly 190 million VN dong, and hundreds of documents” (according to VNExpress).  On 8 October 2012, the Phu Yen province Procuracy completed the charges leveled against Mr. Phan Van Thu and 21 other defendants so as to try them as the main culprits of a political organization called (by the State) the “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn” (“Bia Son Council for Public Law and Public Trial”). Besides the many errors and contradictions contained in the indictment, the charges were clearly absurd vilifications such as: “Mr. Thu’s group has built a by-laws, regulations and a program of action so as to provide guidance for the future activities of the organization, i.e. the formation of local religious groups.  Besides, they also carry out propaganda to entice the people to join them and donate their material wealth and effort to become the political forces of the organization in various localities.  The defendants have also come up with a national name, a national flag, a national anthem, a Capital city and a national day, a central and regional administrative machinery…  And the plan is that starting in 2013 Mr. Thu would be leading the ‘Bia Son Council’ and his followers and imperial clan to accomplish the overthrow of the Vietnamese state so as to establish the so-called Dai Nam Kinh Chau country…”  Furthermore, with their customary lying propositions, the charges also said: “The organization also created and wrote many documents distorting the main program, lines and policies of the [Communist] Party and Government, slandering and badmouthing the current regime, singing the doctrine of common assets so as propagandize and luring a number of the people’s masses, gradually getting them to abandon the ideology of the revolution and the socialist ideology in our social life, thus weakening the masses’ faith in the leadership of the Party and Government, causing them confusion and anxiety, even doubts about our current regime”!?!

On 4 February 2013, the Phu Yen provincial court sentenced 22 persons of the group on the ground that they “plotted to overthrown the people’s government” in accordance with Article 79 of the Penal Code.  At this first instance trial, the court was unable to produce any credible evidence, it could only state vague charges based on made up evidence.  Mr. Thu reported that during the interrogation process, the investigating police picked two songs among the psalms that he composed and forced him to admit that one of them was meant to be the national anthem.  They picked a rock in the shape of a turtle in the ecotourism site and called it the national emblem of the organization.  A small rock that somehow looks like a Chinese character chop which was found by the management after an avalanche at the site, the police investigator immediately identified it as an official stamp.  And the day the “An Dan Dai Dao” faith was established (15 September 1969), the police investigator called it the group’s National Day.  The group did not have any flag, the police investigator took the Buddhist international flag and said it was the group’s flag.  The so-called government departments were copied on the organigram of the tourist company, or on the divisions that are meant to help in the propagation of the faith–all of which are now said to be aimed at the overthrow of the government.  “Names in the faith” (called “pháp danh” in the Buddhist tradition) are said now to be “nicknames” or aliases in a revolutionary party.  And the ecotourism site’s slogan, “Ecology first, then our religion’s founding temple” (“Tiền sinh thái, hậu tổ đình”) is taken to mean that the tourism activities are meant only to raise funds toward the building of future worship halls, “hiding under the guise of ecotourism to build bases of operations”…

In summary, from a religious organization with its own personnel divisions, its scriptural writings and its own doctrine, all genuine expressions of a religious faith, the Communist court in Phu Yen blatantly and forcefully represented it as a “political organization,” a “reactionary organization” working against the regime.  It thereafter clapped upon the defendants (who are no more than true and simple believers, most of them of advanced age) long sentences (of 10 years imprisonment or more), which surely would result in the deaths of some of the defendants before they could serve out their sentences.  The whole rigamarole in order to “legally” dispossess the owners of a very successful ecotourism site and keep them from ever taking it back.

What is worthy of attention is that while all 22 defendants stubbornly denied the political aims attributed to them, saying that their organization had no other objective than the religious life, the court-appointed lawyer, Attorney Nguyen Huong Que, a lawyer belonging to the Bar Association of Phu Yen, instead of speaking on behalf of the defendants as demanded by his professionalism, only stepped up in front of the court to confirm the “crimes” of the defendants as charged to then ask for leniency, after which he lied to AFP that all his clients had entered a guilty plea and considered their sentences to be fair!  The Vietnamese newspapers, like Công An (“Public Security”), Tuoi Tre (“Youth”), Thanh Nien (“Young Ones”), Phap Luat (“The Law”), instead of providing real, accurate information to the public, chose to throw their honor to the wind and follow in the terrible footsteps of the authorities and vilify these innocent victims.

3- This trial occurred at the same time as the case of the fishery pond of the Doan Van Vuon brothers in Tien Lang, Hai Phong.  They also had the local authorities send a large contingent of policemen to forcefully take over their property and destroy their homes in January 2012.  They were brought to trial in April 2013 to receive a cumulative sentence of 15 years 6 months in jail (for the two brothers) and two years and 9 months of a suspended sentence for the remaining six persons.  Their very productive profit-making fishery pond (nearly half of which was the end-product of their hard labor gaining on the sea) was confiscated.  Recently, according to the website Dan Lam Bao (“Citizen Journalists”) of 10 June 2015, the Dutch businessman Trinh Vinh Binh on 30 April continued to demand from the State of Vietnam 1 billion U.S. dollars in compensation because the latter had blatantly violated the secret agreement between him and Vietnam in 2005.  The reason was that in 1987, he took 3.5 million U.S. dollars to Vietnam to invest there.  He was at first very successful and turned those million into 30 million U.S. dollars.  In 1998, however, the Vietnamese government confiscated his entire assets and put him on trial, at first sentencing him to 13 years of imprisonment, which was reduced to eleven years on appeal.  Luckily he managed to flee abroad.  He went back to Holland and in 2005 sued the Vietnamese government asking for 100 million U.S. dollars in damage.  When it became clear that they would lose, the Vietnamese government agreed to an out-of-court settlement in which they would pay him 15 million U.S. dollars right away in 2005 and they would restore to him his entire assets in Vietnam, including plants, warehouses, and real estate by 2012 at the latest.  But this second part of the settlement, the government has failed to honor up to now.  That is why Mr. Binh went back to suing them!

4- All the above cases and innumerable others like them clearly point to one reality, and that is, the private ownership of land is not recognized in Vietnam, and this right is very often violated most egregiously.  Former CPV Secretary-General Nguyen Van Linh used to promise: “There will not be cases of fattening the pigs in order to kill them.”  In reality, this is happening all the time, otherwise how could so many Party members and cadres become so rich overnight?  The powerful big shots, who only have a very thin conscience, only wait for the people to invest money and effort in dozens of years to build up some business, then they would jump in in the name of the Party and the state and rob the people of their property!  Not satisfied with robbing people of their wealth, they would do everything in their power to eliminate the spiritual strength and the financial capability of their victims so that they would have no way to ask for justice.  This kind of daytime robbery is supported by the collusion and scheming of the local police, the local procuracy, the court and the shameful cooperation of the state appointed lawyers and of even the press!

5- We therefore vehemently protest against the trial of and the sentences given to Mr. Phan Van Thu and his colleagues.  We demand that the Vietnamese authorities return to them at once their freedom, their honor and their assets which belong to this totally innocent Buddhist sect.

 

Statement dressed in Vietnam on this 15th day of June 2015.

          Independent civil societies who have agreed to sign on to this Statement:

          1- Bạch Đằng Giang Foundation.

          2- Bauxite Việt Nam.

          3- Civil Societies Forum. Representative: Dr. Nguyễn Quang A.

          4- The Traditional Cao Dai Church, represented by: Members of the Governing Board Hứa Phi, Nguyễn Kim Lân, and Nguyễn Bạch Phụng.

          5- Allied Lutheran Churches of Vietnam and the U.S.  Representative: Pastor Nguyễn Hoàng Hoa.

          6- The Genuine Hoa Hao Buddhist Church.  Representative: Mr. Lê Quang Liêm, Chairman.

          7- Democratic Assembly of Vietnam.  Representative: Mr. Lâm Đăng Châu.

          8- Political and Religious Prisoners Friendship Association.  Representative: Attorney Nguyễn Bắc Truyển.

          9- Association to Protect Religious Freedom.  Representative:: Ms. Hà Thị Vân.

          10- Association to Protect Religious Freedom Rights.  Representative: Ms. Hà Thị Vân.

          11- Mutual Association of “Melons and Squashes.”  Representative: Mr. Nguyễn Lê Hùng.

          12- Former Prisoners of Conscience Association.  Representative: Dr. Nguyễn Đan Quế.

          13- Women for Human Rights Association.  Representative: Mesdames Trần Thị Hài, Trần Thị Nga, Huỳnh Thục Vy.

          14- The Cow-shed Protestant Church.  Representative: Pastor Nguyễn Mạnh Hùng.

          15- 8406 Bloc for Freedom and Democracy.  Representative: Engineer Đỗ Nam Hải.

          16- Vietnam Human Rights Network.  Representative: Dr. Nguyễn Bá Tùng.

          17- National Congress of Vietnamese Americans (NCVA).  Representative: Professor Nguyễn Ngọc Bích.

          18- The Nguyễn Kim Điền Fathers Group.  Representative: Rev. Father Nguyễn Hữu Giải.

          19- Justice and Peace Office of the Redemptorist Church.  Representative: Rev. Father Đinh Hữu Thoại.

          20- Overseas Catholic Laity of Vietnam Movement.  Representative: Mr. Phạm Hồng Lam.

          21- Struggle Movement of Solidarity Among Victims of Land Injustice.  Representative: Mrs. Trần Ngọc Anh.

          22- Unified Buddhist Church of Vietnam Sangha.  Representative: The Most Venerable Thích Không Tánh.

          23- Organization to Protect Religion and Ethnic Minorities.  Representative: Mr. Huỳnh Trọng Hiếu.

          24- Organization of Canadian Youths for Human Rights in Vietnam.  Representative: Mrs. Khuê Tú.

 

Bản Lên tiếng về vụ án “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *